NẾU THẦY CÔ KHÔNG DẠY ĐƯỢC NÓ…KHI ĐẾN MỘT GIA ĐÌNH HỌC SINH VỚI MỤC ĐÍ...

3. Trao đổi với gia đình và tìm hiểu nguyên nhân, về phía nhà trường, giáoviên chủ nhiệm sẽ nhận cố gắng và quan tâm giúp đỡ em học tập tiến bộ hơn.Đề nghị với gia đình tạo điều kiện và động viên em chăm chỉ học hành.**********Việc phối hợp giữa gia đình và nhà trường trong việc giáo dục học sinh là mộtyêu cầu hết sức quan trọng. Trong trường hợp này học sinh A vừa học kém lạithiếu ý thức kỷ luật, có thể một số biện pháp của bạn ở trường đã không có hiệuquả, bạn tìm đến sự giúp đỡ của phụ huynh là việc làm cần thiết.Nhưng vấn đề là ở chỗ, không phải bất kỳ phụ huynh học sinh nào cũng hiểuđược vai trò của mình trong việc phối hợp cùng nhà trường để giáo dục con cái.Nhiều người thường có quan niệm rằng, đã gửi con em họ đến trường, phảiđóng tiền là nhà trường và các thầy cô giáo phải có trách nhiệm hoàn toàntrong việc dạy dỗ chúng mà không cần mình phải quan tâm nữa. Đó là mộtcách nghĩ hết sức sai lầm. Trong tình huống này bạn phải đối mặt với cách suynghĩ đó.Vậy bạn có thể bỏ qua? Bạn là một giáo viên có trách nhiệm, lo lắng cho tươnglai của học sinh nên đã tìm đến tận nhà để nói chuyện với gia đình tìm cáchgiúp đỡ em. Nhưng sự nhiệt tình, tinh thần trách nhiệm của bạn đã bị “dội mộtgáo nước lạnh” khi gặp câu nói có vẻ phó mặc từ phía gia đình. Bạn sẽ tự ái,cảm thấy bị xúc phạm? Điều đó hoàn toàn có thể hiểu được. Nhưng bạn khôngthể vì tự ái mà “đầu hàng” dễ dàng như thế. Bạn chỉ đến để “thông báo” vềkhuyết điểm của em học sinh và sau đó để gia đình tự “tìm cách lo liệu”, chonghỉ hay đi học tiếp tùy gia đình quyết định, thì sự có mặt của bạn liệu có ýnghĩa gì?Trước thái độ phản ứng của phụ huynh, là một giáo viên có trách nhiệm,thương yêu học sinh và ý thức được hậu quả của việc nghỉ học sớm nên bạnthẳng thắn đề nghị gia đình phải tiếp tục cho con đi học. Đó là việc nên làm.Nhưng bạn sẽ “ăn nói” ra sao nếu vị phụ huynh đó phản ứng lại: “Việc cho đihọc nữa hay không là quyền của gia đình tôi, không cần nhà trường can thiệp”.Đó là điều hiển nhiên không cần bàn cãi. Trước thái độ có vẻ “bất cần” ấy rấtdễ đẩy bạn vào tình thế không còn gì để nói. Và chắc chắn lúc này bạn sẽkhông còn hứng thú gì để tiếp tục thể hiện trách nhiệm của mình nữa vì nókhông được gia đình đón nhận.Tốt nhất là để tránh đẩy mình vào tình thế khó xử đó, trước hết bạn cần tự kiềmchế sự tự ái của mình, tìm cách để giải thích cho gia đình hiểu mục đích củaviệc gặp gỡ phụ huynh không phải là để “thông báo” mà là cùng nhau phối hợptìm cách giúp đỡ học sinh tiến bộ. Biết rằng phải nén lòng chấp nhận thái độkhông tôn trọng từ phía gia đình là việc không đơn giản và không phải giáoviên nào cũng chấp nhận. Nhưng vì tình thương yêu, trách nhiệm với học trò,đôi khi các thầy cô cũng phải chịu thiệt thòi. Với thái độ bình tĩnh, giọng nóinhẹ nhàng, bạn nhấn mạnh cho phụ huynh hiểu bạn đến đây không phải là để“trao trả” cho gia đình một học sinh “không thể dạy dỗ được”, tức là chối bỏtrách nhiệm của nhà trường, mà là để cùng nhau tìm ra giải pháp tốt nhất đểgiáo dục học sinh. Trong cách nói của bạn phải thể hiện nhà trường luôn luônđề cao vai trò của gia đình trong việc giúp các thầy cô giáo hoàn thành tráchnhiệm giáo dục của mình. Ở đây trong câu nói của vị phụ huynh đã thể hiệnmột suy nghĩ hết sức sai lầm: phó mặc việc dạy dỗ con em mình hoàn toàn chonhà trường, và như vậy nhà trường, mà đại diện là các thầy cô phải có tráchnhiệm dạy dỗ chúng nên người, và khi giáo viên đã phải tìm đến gia đình là thểhiện các thấy cô đã “bất lực” trong việc dạy bảo học sinh. Cách suy nghĩ phiếndiện này cần phải “chấn chỉnh” ngay. Nhưng tuyệt đối không nên nóng vội, gaygắt mà thật sự bình tĩnh, kiên trì, bạn giải thích cho phụ huynh đó hiểu đúng vaitrò của nhà trường và gia đình trong việc giáo dục học sinh.Sau khi đã giải thích cho phụ huynh hiểu vai trò của họ trong việc phối hợpcùng với nhà trường để tạo điều kiện giúp học sinh tiến bộ, bạn sẽ trao đổithẳng thắn về nguyên nhân những khuyết điểm của em và đề xuất giải pháp.Trong khi trao đổi, bạn nên chỉ rõ đâu là nguyên nhân khách quan thuộc vềtrách nhiệm của gia đình và nhà trường, đâu là nguyên nhân chủ quan thuộc vềcá tính và đạo đức của học sinh. Bạn cũng nên thẳng thắn nhận khuyết điểmnếu như chưa thực sự làm tròn trách nhiệm của mình, có như thế mới khiến giađình tin tưởng. Chắc chắn bằng thái độ đúng mực, tinh thần trách nhiệm cao vàtình thương yêu học trò, bạn sẽ thuyết phục được gia đình trong việc phối hợpcùng nhà trường dạy dỗ học sinh nên người.