MỘT VÀI SO SÁNH GIỮA NGƯỜI LÃNH ĐẠO VÀ NHÀ QUẢN LÝ (THAM KHẢO) CHÚNG...

Câu 5: Một vài so sánh giữa người lãnh đạo và nhà quản lý (tham khảo)

Chúng ta biết tới Peter Ferdinand Drucker (1909–2005) - cha đẻ của quản trị kinh doanh hiện đại,

cũng biết tới câu nói nổi riếng của ông: “Management is doing things right; leadership is doing the

right things” - tạm dịch là nhà quản lý tìm cách làm thật tốt một công việc, còn người lãnh đạo lại

cố gắng xác định đúng công việc để làm. Điều này có ý nghĩa gì?

Druker muốn nhấn mạnh rằng ở vị trí đứng đầu, luôn có hai khái

niệm:

lãnh đạo và quản lý. Nhà quản lý có thể đóng vai trò của

nhà lãnh đạo, nhưng nhà lãnh đạo thì không phải lúc nào cũng là

nhà quản lý. Trong cuốn sách nổi tiếng "The Art of Possibility",

Rosamund và Benjamin Zander đã đề cập tới khái niệm "Leading

from any chair" - "lãnh đạo từ bất kỳ vị trí nào" với ví dụ rất hay

về hình ảnh một giàn nhạc giao hưởng với người chỉ huy là người

đảm bảo cho cả giàn nhạc phối hợp biểu diễn tốt với nhau, nhưng

chính người đánh đàn Viola ngồi cuối giàn nhạc mới là người lãnh đạo - định hướng tiết tấu của cả

giàn nhạc để có buổi hòa tấu thành công.

Trong doanh nghiệp cũng vậy, luôn có giám đốc, trưởng phòng, đốc công,... nhưng không phải lúc

nào họ cũng lãnh đạo. Đôi khi người lãnh đạo thực sự, người truyền cảm hứng làm việc, xác định

chính xác vấn đề cần giải quyết và bám sát từng thành viên, hỗ trợ từng người cho đến kết quả

cuối cùng lại là một thành viên bình thường khác trong công ty, trong nhóm.

Mary Parker Follett (1868–1933), một tác giả nổi tiếng với nhiều cuốn sách viết trên khía cạnh dân

chủ, quan hệ con người và quản trị đã đưa ra định nghĩa về quản lý là "nghệ thuật sử dụng con

người để hoàn thành công việc". Henri Fayol (1841-1925), một người cũng có những đóng góp rất

lớn cho quản trị học hiện đại đã mô tả việc quản lý bao gồm năm chức năng chính:

1. Lập kế hoạch.

2. Tổ chức.

3. Lãnh đạo

4. Điều phối.

5. Điều khiển.

Đặc điểm đầu tiên của một nhà quản lý là họ có người dưới quyền, những người được định nghĩa

trong cả quan niệm xã hội và trong hợp đồng là phải nghe lệnh, phải làm theo những gì nhà quản

lý nói. Quyền lực của nhà quản lý được "ngưng tụ" ở vị trí của họ qua thời gian và được bảo đảm

bằng chính công ty đang trao cho họ quyền đó. Cấp dưới của họ làm theo những gì họ nói mà động

cơ cơ bản là vì các quy định và vì lương.

Nhìn chung những nhà lãnh đạo hướng vào công việc với mục tiêu hoàn thành tốt nhất một việc cụ

thể. Họ có đặc tính ngại rủi ro và cố gắng tìm kiếm những phương án đảm bảo tình "ổn định" và

"bình thường" của nhóm, tổ chức họ quản lý.

Khái niệm người lãnh đạo mới chỉ được quan tâm và nghiên cứu trong vài thập kỷ gần đây. House,

R. J. trong cuốn sách "Culture, Leadership, and Organizations: The GLOBE Study of 62 Societies"

xuất bản năm 2004 đã định nghĩa "lãnh đạo" ở cấp độ tổ chức có thể được coi là "khả năng một cá

nhân có thể ảnh hưởng, khuyến khích và làm cho người khác đóng góp nhiều hơn vào hiệu quả và

thành công cuối cùng của tổ chức mà họ đang là thành viên".

Trên thực tế có rất nhiều người có thể được coi vừa là nhà lãnh đạo vừa là nhà quản lý. Công việc

của họ là quản lý, nhưng họ hiểu ra rằng họ có thể dùng tiền mua nhiều thứ trừ "trái tim" của

những người lao động, càng khó hơn để tập hợp những trái tim này vượt qua một chặng đường dài

và nhiều gian khổ, khi đó họ lựa chọn cách làm của một nhà lãnh đạo.

Người lãnh đạo không có cấp dưới - ít nhất là không có khi họ thực hiện công việc lãnh đạo. Nhiều

nhà lãnh đạo ở cấp độ tổ chức cũng không hề có cấp dưới mà chỉ có những người đồng nghiệp khác

cùng đang có vai trò quản lý. Nhưng vấn đề nằm ở chỗ họ muốn từ bỏ quyền lực chính thống mà tổ

chức gán cho họ, bởi cái họ thực sự muốn làm là lãnh đạo, tức là chỉ có những người đi theo họ -

một hành động hoàn toàn tự nguyện.

Đặc điểm nổi bật khác mà ta thường thấy ở nhiều nhà lãnh đạo đó là phẩm chất của một vị lãnh tụ

tinh thần, chẳng hạn như Mahatma Ganhdi, Fidel Castro, cho đến Adolf Hitler và cả Bin Laden,

nhưng điều này không đồng nghĩa với một cá tính nổi trội, ầm ĩ. Họ thường tỏ rất quan tâm đến

người khác, với một phong cách riêng im lặng tạo độ tin tưởng cho mọi người - một phương pháp

tương đối hiệu quả trong việc tạo dựng lòng trung thành mà nhiều nhà lãnh đạo vĩ đại đã áp dụng.

Mặc dù vậy, điều này không có nghĩa là họ cũng tỏ ra thân thiện với tất cả. Để có thể duy trì một

ấn tượng "bí ẩn" nhất định của một vị lãnh đạo, họ thường duy trì một khoảng cách, và mức độ tách

biệt nhất định.

Một đặc trưng khác về tính cách của những nhà lãnh đạo là khả năng tư duy tập trung và tầm nhìn

xa chiến lược, kèm theo mức độ chấp nhận rủi ro cao để theo đuổi mục tiêu.